Có những giấc mơ mang tên Nhỏ xíu…

0
78

 

CÓ NHỮNG GIẤC MƠ MANG TÊN NHỎ XÍU

 

 

Trời Sài Gòn vào đông, mưa như xối. Đường phố lao nhao những chiếc áo mưa đủ màu sắc…

Dù biết đó chỉ là một tin nhắn spam, chưa rõ người nhắn nhưng nó vẫn quyết định đạp xe đến cái địa chỉ mà mới thoạt nghe nó đã nghi ngờ. Vì nó nghĩ biết đâu ở đó có một vị khách hảo tâm đang chờ nó.

Phải nói như thế nào nhỉ? Nó đã làm cái công việc nhàm chán ấy suốt mấy tháng nay, duy chỉ một mong muốn là được mở một thư viện sách cũ nho nhỏ cho mấy đứa trẻ trong xóm. Mấy đứa mà hễ ai gặp cũng khẽ lắc đầu và suỵt “Tội nghiệp! Con của mấy đứa con gái lỡ thời đấy!”

004
Lao đi trong mưa, nước mưa như xé toạt từng tế bào da thịt của nó.

Lao đi trong mưa, nước mưa như xé toạt từng tế bào da thịt của nó. Thi thoảng lại có một vài người nhếch miệng cười vì bộ dạng của nó. Thử hỏi không cười sao được khi trời thì đang đổ trận mưa ầm ầm, giữa đường phố rộng thênh thang lại xuất hiện một con bé nhỏ xíu, với chiếc áo mưa dơi rộng thùng thình, lóc cóc nhướng chân đạp xe. Nó không quan tâm đến điều đó, vừa đi vừa lẩm bẩm  “Nhà ở đường Lê Duẩn, chắc cũng khá lắm đây!” và với suy nghĩ ấy nó đã mỉm cười.

Đứng trước một cánh cổng rộng lớn, trải dài là bức tường đá bị rong rêu phủ kín. Nó ngần ngại khi bấm chuông. Rồi nó lại quay ra đạp xe về.

DSC00019
Đứng trước một cánh cổng rộng lớn, trải dài là bức tường đá bị rong rêu phủ kín. Nó ngần ngại khi bấm chuông. Rồi nó lại quay ra đạp xe về.

Vừa dắt xe vào nhà, chưa kịp cởi bỏ áo mưa, tiếng chuông báo tin nhắn lại reo.

_ Sao bạn chưa đến?

_ Cậu đang đùa với tôi đấy à?

_ ???

Rồi nó bực bội lao vào phòng. Không hiểu sao lại có nhiều người lại thích đùa với công việc của nó thế cơ chứ? Nó đi mua sách cũ chứ có xin xỏ ai đâu? Ừ giá rẻ thì đã sao? Không muốn bán thì cũng đừng đùa như thế với nó.

Ngoại nó thấy thế lại lắc đầu hỏi:

_ Sao vậy con?

_ Có người lừa con ngoại ạ!

_ Thôi đi thay đồ đi rồi ngoại cho cái này.

_…

 

b7365fbf91d18fe86b6851d8a95e13be66593267
Nó lớn lên trong tình yêu của ngoại và cả những giọt nước mắt của người dưng.

***

 

Ngoại nó được sinh ra trong một gia đình không đầy đủ thành viên, mà thực ra cũng không phải là gia đình nữa, bà cố sinh ra bà khi không may ăn ở với người tình, sinh ra bà rồi bỏ bà ở cái xóm này. Rồi bà lại sinh ra mẹ khi không biết ông là ai, và cho đến bây giờ có nó trên cuộc đời này cũng ở cái xóm này. Mẹ nó sống cơ cực quá nên bỏ hai bà cháu ra đi. Khi đủ lớn để hiểu chuyện thì nó đã không có đủ thời gian để buồn, bởi vì một điều đơn giản là chẳng có đứa trẻ nào trong cái xóm này hơn nó cả. Cũng là những đứa trẻ mà những vị khách ngang qua xóm nó gọi là “con của những đứa con gái lỡ thời”…

 

Tối. Đang lột vỏ hạt sen (cái công việc mà xưa nay nó và ngoại thường xuyên làm để nuôi hai miệng ăn trong một gia đình nhỏ),  bỗng dưng chuông tin nhắn lại reo. Lại là cái số điện thoại đó, cái số điện thoại mà đã bắt nó phải chạy lòng vòng giữa trời mưa xối xả với chiếc xe đạp cộc kệch khắp phố, cái số điện thoại đã khiến nó bực bội suốt cả chiều.

_ Mai bạn qua lấy sách nhé!

_ …

_ Sao hôm nay bạn không đến? Làm tôi đợi mãi.

_ Cậu thấy trò đùa này hay lắm sao?

_ Tôi không hiểu? Thực sự tôi không hiểu gì cả?!?

_ …

Lần này nó cũng để cho cậu bạn kia kết thúc tin nhắn với bao dấu hỏi. Hình như nó đang nghĩ gì đó, cảm giác bực bội từ chiều đến giờ dường như đã nguôi dần khi đọc được tin nhắn đó. Nó bắt đầu dừng tay lại và nghĩ lung tung. Ngoại đi ngang qua thấy nó trầm ngâm, cứ ngỡ nó đang cố giải một bài Toán khó, nhưng thực ra nó đang tính toán xem đã có bao nhiêu cuốn sách thu được, bao giờ có thể giới thiệu cái thư viện sách mini  cho mấy đứa trẻ. Nó trăn trở như chị Nga bán hàng ngoài chợ mỗi khi bán được mớ rau nào. Có lẽ nếu ai đó vô tình gặp nó lúc này sẽ không nghĩ nó mới chỉ là cô bé mười lăm tuổi.

hinh-mat-buon-8
Lần này nó cũng để cho cậu bạn kia kết thúc tin nhắn với bao dấu hỏi.

 

***

 

… Vào một buổi chiều, sau khi thu được mấy cuốn sách giáo khoa cũ ở xóm bên về, nó chợt giật thót mình khi thấy trong nhà nó đông người quá! Dạo này ngoại hay bảo đau mình, hay là…?!? Nó bắt đầu hình dung ra cảnh bà nó như Lão Hạc, sống cơ cực quá nên tìm đến cái chết, hoặc là muốn từ bỏ nó để đến với một cuộc sống bình yên hơn. Nhưng nếu thật thế thì tại sao bà lại phải đợi đến bây giờ? Đợi cho bao lời dèm pha tuổi nhục dần nguôi ngoai? Hàng trăm viễn cảnh kèm với những lập luận phức tạp mà nó đang cố dựng nên làm nó rối. Với linh cảm không tốt về điều đang diễn ra, nó lao nhanh vào nhà.

Và chuyện gì đến cũng đã đến, nó mở to đôi mắt đen, tròn và lấp lánh, ngạc nhiên khi thấy trong nhà đầy sách cũ…

19537014520_17c4e06a22_o
nó mở to đôi mắt đen, tròn và lấp lánh, ngạc nhiên khi thấy trong nhà đầy sách cũ…

***

_ Sao cậu biết nhà tôi mà tìm đến?

_ Bạn nổi tiếng thế cơ mà. Hì hì

Một giọng cười lanh lảnh pha chút trẻ con của cậu bạn khiến cho nó có cảm giác quen cậu ta từ rất lâu rồi.

_ Sao lần trước bạn đến nhà tôi rồi không vào? Rồi tự dưng giận tôi là sao? Ngoại đã nói cho tôi nghe cả rồi.

_ Ờ thì tôi không thích vào. Có ý kiến gì không?

_…

Chưa bao giờ bờ hồ sen xóm nó lại đẹp và bình yên một cách lạ lùng.

Thi thoảng trong cuộc sống này vẫn còn đó rất nhiều những câu chuyện cổ tích như câu chuyện của nó. Về một ước mơ của nàng Lọ Lem mua sách cũ và chàng hoàng tử trong căn nhà với bức tường dài phủ kín rong rêu. Câu chuyện vẫn còn rất dài, và còn rất nhiều chi tiết khiến nhiều người thắc mắc, tò mò. Nhưng xin hãy tạm gác lại để cho những giấc mơ được quyền lên tiếng, được quyền bay cao, bay xa hơn với tên gọi Nhỏ Xíu.

letyourdreamsfly
Về một ước mơ của nàng Lọ Lem mua sách cũ và chàng hoàng tử trong căn nhà với bức tường dài phủ kín rong rêu.

 

P/S: Chuyện được viết lại từ một câu chuyện có thật của một cô bé tên Nhỏ, một lần đi phượt mình tình cờ gặp.

 

Chuyện ngoài lề: Mấy hôm nay người ta bàn nhau về chuyện giấc mơ của em Quân có được Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND TP chỉ đạo quận Sơn Trà thực hiện hay không? Hay đó chỉ là một chiêu trò nào đó? Theo cá nhân mình thiết nghĩ, nó cũng giống như chương trình Điều ước thứ 7 của VTV3 vậy. Chắc gì tất cả trong đó là sự thật? Cũng đã có những chương trình được dàn dựng và bị phơi bày ra đấy thôi? Nhưng tại sao cho đến giờ, khi những số được phát sóng tiếp sau đó vẫn được người ta quan tâm, vẫn lấy được nước mắt của không ít người? Bởi một điều duy nhất chính là sứ mệnh của nó. Đó là tạo cho con người niềm tin vào những giấc mơ, thứ khiến cho chúng ta bị lung lay giữa toan tính của cuộc đời. Quay trở lại với chuyện bức thư của em Quân, dù chưa biết ngọn nguồn như thế nào, nhưng hẳn nó cũng đã thôi thúc nhiều người dân Đà Nẵng có ý định viết mail để đề xuất “giấc mơ”, và lớn hơn, mô hình ứng dụng kết nối giữa người dân với lãnh đạo chính quyền được lan rộng. Biết đâu đấy, sẽ có rất nhiều “ước mơ” được thực hiện thì sao?

 

 

Lam Khiết